Hạ Nắng Hôn Lên Lệ, Đông Tuyết Phủ Duyên Nàng
✍ AI Sáng Tác
👁 1
Một buổi trưa mùa hạ gay gắt, nắng đổ lửa xuống phố chợ sầm uất.
Nữ chính (18 tuổi) đang tất bật bán hàng (hoặc làm việc vặt), mồ hôi nhễ nhại, biểu cảm thì cáu kỉnh vì nóng.
Nam chính (22 tuổi) xuất hiện với vẻ ngoài thư thái, quyền quý, đi giữa dòng người như tách biệt khỏi cái nóng, tay cầm quạt giấy hoặc che ô, khí chất sang chảnh khiến ai cũng phải nhìn theo.
Nam chính do mải nhìn ngắm cảnh vật (hoặc né tránh một người khác) nên vô tình làm hỏng hàng hóa của nữ chính (ví dụ: làm đổ sọt trái cây, làm rách xấp vải nàng đang phơi).
Nam chính lúc này đầy vẻ bề trên, coi thường sự "thấp kém" của nàng, còn nữ chính thì bùng nổ, không ngại đốp chát lại.
Nữ chính: Cần sự thẳng thắn, không sợ quyền uy. Ví dụ: "Công tử, tuy người giàu có thể dùng tiền mua thiên hạ, nhưng không thể dùng tiền để mua sự vô lý của người đâu!"
Nam chính: Cần sự ngạo nghễ, "còn cái nịt" sau khi bị nữ chính vặn lại. Ví dụ: "Cô nương, nàng nói năng chẳng hề có chút ý tứ nào. Bản công tử chỉ là... sơ suất."
Nam chính bỏ đi trong sự bực bội, để lại một món đồ (vật đính ước sau này) hoặc một lời thách thức.
Người đọc sẽ thấy họ là hai thái cực: "Lửa" (nữ chính nóng nảy, thực tế) gặp "Băng" (nam chính cao ngạo, xa cách).
Điểm nhấn: Kết thúc chương bằng một hình ảnh nam chính ngoái đầu nhìn lại, hoặc nữ chính nhìn theo chiếc bóng giàu sang của chàng với ánh mắt "hận không thể cầm chổi đuổi theo".