Trùng sinh tôi trở thành "ông mai bà mối" cho bạn thân với crush cũ lúc nào không hay.
✍ AI Sáng Tác
👁 0
Kiếp trước, tôi chết vào một ngày mưa đổ hạt, mang theo nỗi tuyệt vọng khi chứng kiến người mình thầm thương trộm nhớ suốt những năm tháng thanh xuân – Nguyễn Quang Anh – đang ôm hôn cô bạn thân nhất của tôi, Vũ Kiều Oanh.
Được ông trời cho sống lại một lần nữa vào đúng những năm tháng cấp ba tươi đẹp nhất, tôi tự dặn lòng phải buông bỏ thứ tình cảm đơn phương mỏi mệt này. Tôi không muốn bản thân phải trở nên hèn mọn, cũng không muốn làm chiếc bóng đứng sau hạnh phúc của người khác. Thế nhưng, cuộc đời luôn trêu ngươi. Kiều Oanh vẫn dịu dàng, tốt bụng và vô tư đến mức luôn tìm cách "đẩy thuyền" tôi với Quang Anh. Càng cố gắng trốn chạy, tôi lại càng vô tình đẩy hai người họ lại gần nhau hơn, tự biến mình thành "ông mai bà mối" cho crush cũ và bạn thân từ lúc nào không hay.
Nhưng khi khoảng cách dần kéo giãn, tôi mới nhận ra những mảnh vỡ của kiếp trước dường như không phải là sự thật. Ánh mắt lạnh lùng nhưng luôn lặng lẽ dõi theo đầy ẩn ý của Quang Anh, những cử chỉ quan tâm vụng về của cậu ấy... rốt cuộc là dành cho ai? Liệu người đau lòng nhất trong đoạn tình cảm này, có thật sự là tôi?
Một câu chuyện thanh xuân nhẹ nhàng, man mác buồn như cơn mưa đầu mùa 🌧️. Không có hào quang rực rỡ, chỉ có những rung động thầm kín, những hiểu lầm đan xen và hành trình trưởng thành, tự chữa lành của một cô gái nhỏ nhạy cảm.