vùng hoan giả đất ngầm
✍ AI Sáng Tác
👁 0
Thế giới này đã trải qua năm mươi năm tai biến, nơi tài nguyên dần cạn kiệt, vạn vật biến đổi. Những sinh vật kỳ dị không rõ nguồn gốc xuất hiện, tấn công nhân loại và đẩy dân số đến bờ vực suy tàn. Nhưng trong hiểm nguy, cơ hội cũng nảy sinh: mỗi khi hạ gục chúng, con người lại thu được tài nguyên, bản vẽ hay vũ khí quý giá. Để tránh né hiểm họa, con người đã xây dựng nên những thành phố di động khổng lồ, được tạo ra từ "lỗi thành" – những mảnh ghép hiếm hoi rơi ra từ lũ quái vật với xác suất chỉ 2-6%.
Trong thế giới khắc nghiệt ấy, mỗi người đều có thể xây dựng và phát triển căn cứ riêng, thăng cấp theo môi trường sống đa dạng: trên biển, trên không, trên mặt đất hay ẩn mình dưới lòng đất. Cấp độ càng cao, diện tích và dân số của căn cứ càng lớn. Song, cũng có những người lựa chọn hợp lực, tạo nên những thành phố kiên cố, bất chấp hiểm nguy rình rập từ yêu vật. Thứ mà mọi người vừa khao khát vừa e sợ nhất chính là các "boss" – những con quái vật khổng lồ, mạnh mẽ với vô vàn hình dạng kỳ dị, từ Goblin bé nhỏ đến địa tinh đáng sợ.
Vô số tổ chức được thành lập với mục tiêu cứu rỗi nhân loại, nhưng chỉ một số ít thế lực thực sự tồn tại được. Trong đó, có kẻ vì đại nghĩa, nhưng cũng có kẻ vì tư lợi, sẵn sàng cướp bóc các thành phố khác để sinh tồn.
Giữa bối cảnh loạn lạc ấy, Ca – một linh hồn xuyên không đến Lam Tinh, hành tinh đầy rẫy ma vật nhưng cũng không kém phần kích thích – lại sở hữu một hệ thống tình báo bí ẩn. Mỗi ngày, cậu nhận được một quẻ bói với năm thông tin khác nhau, ẩn chứa những chỉ dẫn đa màu sắc, báo hiệu các cấp độ nguy hiểm khác nhau. Ca là một người lười biếng nhưng cực kỳ có não, luôn chọn cách phát triển âm thầm, không hề mang trong mình tâm lý thánh mẫu. Cậu thích phong cách bình thường, ẩn mình sau bức màn, tự mình nghiên cứu và phát triển năng lực, luôn quan sát kỹ lưỡng trước khi hành động.
Ánh sáng lờ mờ len qua khe cửa, xuyên vào đôi mắt đang nhắm nghiền, Ca khẽ giật mình tỉnh dậy. Mùi đất tự nhiên hòa lẫn với mùi dầu máy thoang thoảng xộc vào mũi, quen thuộc đến mức cậu thở dài một tiếng. Đã bốn năm rồi, kể từ ngày cậu xuyên không đến nơi này. Bước vào nhà vệ sinh, cậu bắt gặp cô em gái út Lạc đang hồn nhiên giải quyết nỗi buồn. "Em lúc nào cũng thế này sao!" Ca khẽ chau mày. "Sao anh đái?" Lạc ngước đôi mắt to tròn hỏi lại, vẻ mặt hồn nhiên vô số tội: "Em có sao đâu? Bình thường mà, anh cứ đi đi."
Ca lắc đầu, không thèm để tâm nữa, bước ra ngoài ăn sáng. Mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ căn bếp nhỏ, nơi người phụ nữ đang cặm cụi chuẩn bị bữa ăn – đó là mẹ Lan của cậu. May mắn thay, thế giới này gia đình không khác kiếp trước là mấy, vẫn có năm thành viên: cậu 20 tuổi, mẹ Lan 47 tuổi, bà ngoại Hoa 70 tuổi, em gái Hà 18 tuổi, và em gái út Lạc 10 tuổi. Trước đây, khi còn sống ở thế giới cũ, cha và ông ngoại cậu vẫn còn, nhưng trong thế giới này, họ đã bỏ mạng dưới nanh vuốt của dã thú thay vì bệnh tật.
Thế giới này, những người sở hữu thiên phú không còn là chuyện lạ, nhưng Ca luôn giấu kín hệ thống của mình, không để bất cứ ai biết, kể cả gia đình. Hệ thống này mới xuất hiện hôm qua, mỗi ngày cho cậu một quẻ bói với năm chỉ dẫn có màu sắc và mức độ nguy hiểm khác nhau. Hôm nay, quẻ bói báo hiệu "Tình báo rừng cấp 1."
Sau một ngày chiến đấu bội thu, Ca tắm rửa sạch sẽ rồi lén lút trở về phòng. Một hồi, tiếng cạch cửa vang lên, cậu ngẩng đầu. Mẹ Lan đứng đó, mái tóc còn ướt, khuôn mặt hằn những nếp nhăn do môi trường khắc nghiệt nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ. Bà mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, không mặc áo vú, khiến đôi gò bồng đào nhô lên đầy mời gọi. Ca giật mình, vội vàng che giấu màn hình máy tính, nơi đang phát một bộ phim người lớn.
"Con đang xem gì đó?" Mẹ Lan hờ hững hỏi, đôi mắt lướt qua màn hình.
"Không có gì ạ. Con có xem gì đâu." Ca lắp bắp.
"Cho mẹ xem với." Bà tiến lại gần.
Ca bất ngờ, bàng hoàng. Cậu chẳng còn cách nào khác đành để mẹ xem cùng. Mẹ Lan vừa xem vừa xoa xoa kem dưỡng da, đôi mắt bà nheo lại: "Đó đó, phim gì kì vậy con? Đó là mẹ con mà, làm sao có thể như thế được?"
"Đó là diễn thôi mà mẹ," Ca cố gắng giải thích, mặt nóng bừng. "Cũng có bao giờ có thai đâu."
"Mẹ có thể giúp con không?" Ca bỗng buột miệng hỏi.
"Làm gì mà làm!" Mẹ Lan đáp, nhưng sau đó lại cười khẽ: "Thôi được."
"Con có cần giúp không?" Bà hỏi lại, ánh mắt trêu chọc.
Ca liền cởi quần ra, nằm xuống giường. Mẹ Lan ngồi xuống, tay cầm lấy "cậu nhỏ" của Ca, lắc lư qua lại. "Mẹ có được không?" Ca hỏi, giọng run run. Bà Lan bóp nhẹ, "cậu nhỏ" của Ca bắt đầu cương cứng. Một lát sau, Ca cảm nhận được sự ẩm ướt, rồi thấy mẹ cúi xuống, ngậm lấy "nó", bắt đầu mút. Một lúc sau, bà Lan trèo lên người Ca, ngồi xuống. Ca thoáng thấy chiếc quần lót của bà đã sờn cũ.
"Ông hớn hở cái gì?" Mẹ Lan nói, giọng đầy khiêu khích. "Không làm gì đâu, chỉ để ông biết thôi." Bà Lan ma sát liên tục, từ từ, theo bản năng. Ca cảm nhận được sự mềm mại và ẩm ướt từ cơ thể mẹ mình...