Xuyên Qua Thế Giới Thức Tỉnh Giả Ta Thức Tỉnh Bộ Bài Vua Trò Chơi
✍ Thẩm Phán
👁 17
Trần Sinh bước đi như một cái bóng, giữa những tiếng xì xào bàn tán, những ánh mắt đánh giá. Hắn chẳng có gia thế hiển hách, chẳng có tư chất nổi trội. Hắn chỉ là một kẻ đơn độc, mang theo ký ức của một thế giới đã mất và một linh hồn lạc lõng.
Đến lượt hắn.
Một nữ tu sĩ tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn thời gian nhưng đôi mắt vẫn tinh anh như chim ưng, gật đầu ra hiệu. Trần Sinh hít sâu một hơi, bước lên bệ đá. Bề mặt đá lạnh lẽo dưới lòng bàn tay hắn, nhưng ngay lập tức, một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa, xuyên qua da thịt, đi sâu vào từng tế bào.
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm trí, một bức tranh kỳ ảo hiện ra. Những dòng năng lượng xoáy cuộn, tạo nên một cơn lốc màu sắc. Đó là tiềm năng của hắn, là thứ mà thế giới này gọi là “nghề nghiệp”.
Cơn lốc dần chậm lại, hội tụ thành một hình ảnh cụ thể. Một vòng tròn phép thuật hiện ra, từ đó một bóng hình mờ ảo vươn lên. Nữ tu sĩ khẽ nhíu mày, rồi thốt lên: "Triệu Hồi Sư. Tư chất cấp C."
Tiếng xì xào nổi lên. Triệu Hồi Sư cấp C. Một nghề nghiệp không tệ, nhưng cũng chẳng xuất sắc. Trong học viện này, hàng năm có đến hàng trăm Triệu Hồi Sư cấp C được khai sinh. Họ sẽ trở thành những kẻ chiến đấu tầm trung, hoặc những người hỗ trợ thầm lặng. Không vinh quang, không tương lai rực rỡ.
Sự thất vọng len lỏi trong trái tim Trần Sinh. Nhưng hắn đã chuẩn bị tinh thần cho điều này. Ít ra, hắn cũng là một Thức Tỉnh Giả. Hắn có thể tự lo cho bản thân.
Khi hắn định rút tay khỏi bệ đá, một biến cố bất ngờ xảy ra.
Bỗng nhiên, một luồng năng lượng hoàn toàn khác lạ bùng nổ trong tâm thức hắn. Nó không phải là dòng chảy êm đềm, dễ đoán của "tư chất cấp C" vừa được công bố. Thay vào đó, nó là một cơn sóng thần dữ dội, một ngọn lửa địa ngục đang trỗi dậy từ vực sâu thăm thẳm nhất của linh hồn hắn.
Không gian xung quanh Trần Sinh đột ngột trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Ánh sáng xanh lam từ bệ đá nhấp nháy điên cuồng, như một trái tim đang đập loạn. Mái tóc đen của hắn bay phất phơ không rõ nguyên nhân, và những đường vân ánh sáng màu tím sẫm, huyền bí như những ký tự cổ xưa, bắt đầu uốn lượn trên da thịt hắn, ẩn hiện dưới lớp áo.
Trong đầu Trần Sinh, tiếng chuông đồng vọng lại, không phải là tiếng chuông của Học Viện, mà là một âm thanh vang vọng từ sâu thẳm vũ trụ. Một cánh cổng không gian khổng lồ nứt mở, không phải bằng năng lượng nguyên tố của thế giới này, mà bằng một loại sức mạnh hoàn toàn xa lạ, tràn ngập hơi thở của những giấc mơ và những huyền thoại bị lãng quên.
Từ cánh cổng đó, hàng ngàn, hàng vạn lá bài tuôn trào như thác lũ, xoay tròn quanh hắn, tạo thành một cơn lốc ánh sáng chói lòa. Mỗi lá bài đều rực rỡ với những hình ảnh sống động: Rồng Trắng Mắt Xanh gầm thét, Phù Thủy Áo Đen vung trượng, Exodia Đại Thần đang triệu hồi sức mạnh hủy diệt. Chúng không phải là những hình vẽ tĩnh vật, mà là những thực thể sống động, mang theo linh hồn và ký ức của một thế giới khác một tồn tại mà thế giới này không biết đến bộ bài vua trò chơi.
Một cảm giác bùng nổ, mạnh mẽ đến mức Trần Sinh tưởng chừng như lồng ngực mình sẽ vỡ tung. Hắn thấy rõ ràng, tận cùng sâu thẳm trong huyết quản của mình, một thứ gì đó đã được giải phóng. Đó là một ký tự cổ xưa, một ấn ký màu vàng kim rực rỡ, phát sáng mạnh mẽ hơn bất kỳ vì sao nào trên bầu trời đêm.
"Đây là... Bộ Bài Vua Trò Chơi!" Hắn thốt lên trong vô thức, âm thanh chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng giữa tiếng gầm rú của luồng năng lượng đang tuôn chảy.