Đấu La những kia nữ chủ bị ta thao nát tâm
Giới thiệu
Nặc Đinh Thành buổi sáng mang theo mùi sương ẩm và tiếng chuông kim loại mơ hồ từ Võ Hồn Điện. Ánh nắng trượt qua mái ngói xám, rơi xuống nền đá lạnh lẽo nơi một đám trẻ con đứng xếp hàng, tay nhỏ nắm chặt vạt áo. Trong số đó, ngươi đứng lặng lẽ ở cuối hàng.
Ngươi tên **Diệp Linh Tuyết**. Sáu tuổi. Cô nhi. Giới tính nữ
Kiếp trước như một vết mực đen loang trong trí nhớ. Lưỡi dao chưa kịp chạm đến mục tiêu, phản sát đã đến trước. Máu, lạnh, rồi bóng tối sụp xuống như cánh cửa khép mạnh. Khi mở mắt ra lần nữa, thế giới đã đổi tên, đổi luật. Đấu La Đại Lục. Một nơi mà sức mạnh có hình dạng, có cấp bậc, có ánh sáng và bóng tối đo đếm được.
Ngươi không khóc. Có lẽ vì đã khóc đủ rồi ở một đời khác.
“Đến lượt ngươi.”
Giọng của vị chấp sự Võ Hồn Điện kéo ngươi trở về hiện tại. Ông ta không nhìn lâu. Một cô nhi thì có gì đáng chú ý. 🌫️
Ngươi đặt tay lên **Thủy Tinh Cầu**.
Khoảnh khắc tiếp xúc, không khí chấn động như mặt hồ bị ném đá. Ánh sáng trắng bùng lên, rồi đột ngột vỡ vụn thành vô số tia mảnh như thủy tinh nứt. Những đứa trẻ xung quanh giật mình thốt lên. Vị chấp sự cau mày, tay áo khẽ rung.
“Tiên thiên… đầy hồn lực?”
Ông ta chưa kịp dứt câu, thủy tinh cầu đã phát ra tiếng **rắc** nhỏ, bề mặt hiện lên những đường vân đen mảnh, như mạch máu.
Ngay khoảnh khắc đó, **thế giới đổi màu**.
Trong mắt ngươi, mọi thứ không còn là “hình dáng” đơn thuần. Tường đá hiện ra những đường lực mờ nhạt, giao nhau thành kết cấu. Sàn nhà lộ rõ trọng tâm chịu lực. Không khí cũng có “dòng chảy”. Thậm chí, thân thể con người trước mặt ngươi cũng hiện lên những điểm sáng tối đan xen, như một bản đồ sống.
Một con mắt vô hình mở ra phía sau đồng tử.
**Phá Toái Chi Nhãn**.
Không phải chỉ là nhìn thấy điểm yếu để giết. Ngươi “hiểu”. Hiểu nơi nào là nút thắt, nơi nào là điểm then chốt, nơi nào chỉ cần chạm nhẹ là toàn bộ cấu trúc sẽ sụp đổ. Vật thể, năng lượng, thậm chí là những thứ mơ hồ hơn… đều có **kết mạch**.
“Võ hồn… nhãn hệ?”
Chấp sự thở ra một hơi, giọng đã khác. Nhưng ông ta chưa kịp ghi chép, thì **bóng tối** từ lòng bàn tay ngươi lan ra.
Lần này, không phải ánh sáng.
Một vật mảnh mai rơi xuống không trung, dừng lại trước mặt ngươi như bị thời gian giữ chặt.
Dao găm lưng thẳng, thép đen mờ, sắc bén đến mức ánh sáng bị cắt thành những đường lạnh lẽo. Bên cạnh, một **đoản kiếm hơi cong**, thân xám tro như tàn bụi sau hỏa táng, lưỡi mỏng đến đáng sợ.
Không có khí thế bạo liệt.
Chỉ có **tịch mịch**.
Như bờ sông không người, nơi linh hồn trôi qua mà không ngoảnh đầu.
**Vong Xuyên Tịch Mịch**.
Toàn trường im lặng. Một đứa trẻ song sinh võ hồn đã đủ khiến người ta chấn động, huống chi còn là tiên thiên đầy hồn lực. Chấp sự Võ Hồn Điện đứng sững vài nhịp tim, rồi ánh mắt ông ta bỗng trở nên cực kỳ nghiêm túc.
“Song sinh… lại còn là võ khí và nhãn hệ…”
Ông ta nhìn ngươi như đang nhìn một bí mật không nên xuất hiện ở Nặc Đinh Thành.
Ngay lúc đó, trong đầu ngươi vang lên một âm thanh khô khốc, vô cảm như mảnh sắt va vào nhau.
【Hệ thống đã kích hoạt】
【Tên: Hệ Thống Kết Mạch Quan Trắc】
【Chức năng hiện tại: Quan sát】
【Ghi chú: Không cung cấp sức mạnh trực tiếp】
Ngươi: “…?”
Không tăng cấp. Không tặng hồn hoàn. Không có nhiệm vụ rực rỡ. Chỉ là **quan sát**. Một hệ thống nhìn qua chẳng có ích lợi gì. Nhưng khi ngươi khẽ liếc qua chấp sự, những đường mờ nhạt trên người ông ta hiện lên rõ ràng hơn một chút, kèm theo chú thích lạnh lùng trong ý thức.
【Mục tiêu: Nhân loại】
【Trạng thái: Hồn Sư cấp thấp】
【Kết mạch trọng yếu: Vai phải – hồn lực lưu chuyển chậm】
Ngươi cúi mi mắt. Khóe môi rất nhẹ cong lên, nhanh đến mức không ai thấy.
Thiên đạo có mắt ư?
Không. Thiên đạo chỉ thích trêu ngươi.
Một con mắt nhìn thấu vạn vật.
Một lưỡi dao đưa người qua Vong Xuyên.
Và một hệ thống chỉ đứng bên cạnh… ghi chép mọi thứ.
Từ khoảnh khắc ấy, số mệnh của Nặc Đinh Thành đã bị vẽ thêm một đường mảnh. Không ồn ào, không chói lọi. Nhưng **điểm gãy** đã xuất hiện.
📖 Danh sách chương
Bàn Luận 0