Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 500 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
500
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc nhiều món cùng cấp để dung hợp.

Đang tải dữ liệu...
cover

Nhật kí của Hạ Ánh

0.0/5 (0 đánh giá)
Nghe Audio

Giới thiệu

Thanh xuân của mỗi người điều trở nên rất đặc biệt...Đặc biệt là vì từng thầm thương trộm nhớ một người , từng mong chờ một ánh nhìn , từng giữ kín một đoạn tình cảm không nói thành lời chỉ đành cất trong tim.

Tớ tên là Hạ Ánh , là một cô gái không quá nỗi bật trong mắt mọi người , có chút nhút nhác và đôi lúc cũng rất hậu đậu.

Năm ấy , tớ vừa lên lớp 10 một ngôi trường mới , thầy cô mới và mọi thứ đều xa lạ đối với tớ . Những tuần đầu đi học tớ vẫn còn ngại ngùng rụt rè chưa thật sự quen với lớp mới và bạn bè xung quanh cho lắm .

Ấy vậy mà vào buổi chiều hôm thứ sáu tưởng chừng là một ngày bình thường nhưng lại có một chuyện xảy ra lại khiến cho tớ có một cảm giác... gì đó rất đặc biệt.

Hôm đó tớ bỏ quên điện thoại ở trên lớp khi nhận ra thì sân trường đã gần như vắng người , cửa lớp lại bị khoá tớ đứng trước cửa lớp loay hoay mãi vẫn không biết nên làm gì .

Ánh mặt trời vào buổi chiều chiếu nghiêng qua hành lang , lúc ấy tớ không trông mong ai xuất hiện nhưng lại âm thầm mang một hy vọng một cái gì đó.... có lẽ là phép màu đến với tớ.

Và rồi có một người bước đến bên tớ , tớ ngẩng đầu nhìn lên thì nhìn thấy ... là thầy giáo .

Ấn tượng đầu tiên của tớ về thầy là thầy có một nụ cười toả nắng , ánh mắt dịu dàng như mang theo cả một bầu trời giữa muôn vàng vì sao lấp lánh.

Thầy cất giọng hỏi tôi :

"Sao em vẫn chưa về , đứng đây làm gì thế."

[Thầy hỏi bằng giọng trầm nhẹ , còn rất ấm nữa chứ.]

Tớ ngập ngừng một lúc rồi trả lời thầy :

"Dạ em để quên điện thoại trong lớp mà giờ cửa bị khóa rồi ạ."

Thầy nhẹ nhàng nói :

"Em đứng đây đợi thầy chút thầy đi lấy chìa khoá."

Bóng lưng của thầy đã khuất dần đi , nhưng đôi mắt của tớ lại dõi theo bóng lưng ấy rất lâu.

[Một hồi sau thầy đi đến lần này bước chân có vẻ hơi vội vàng , chắc do thầy còn phải về nhà.]

Thầy tiến tới nhẹ nhàng mở khoá cửa lớp giúp tôi . Khi tôi vừa lấy đc chiếc điện thoại dưới hộp bàn đi ra thì thầy dặn dò :

"Lần sau nhớ chú ý hơn nha , lần này may mắn là đúng lúc thầy đi ngang qua ... chứ không phải lúc nào cũng may mắn thế đâu nha."

Tớ khẽ gật đầu , để che giấu đi vẻ bối rối . Mặc dù lời nhắc nhở của thầy ấy có vẻ nghiêm, mà không hiểu sao tim tớ lúc đó lại đập nhanh đến lạ .

Hôm đó là ngày đầu tiên tớ để thầy bước vào trong tim trí của mình. Và luôn suy nghĩ về nụ cười ấy , bóng lưng ấy và cả giọng nói ấy nữa.

Và rồi đến thứ hai tuần sau - buổi chào cờ đầu tuần , do tớ học vào buổi chiều nên tiết chào cờ bắt đầu vào tiết 5 .

Tớ ngồi dưới sân, giữa hàng trăm ánh nhìn ngược xuôi, vô thức ngẩng lên…

Ánh mắt chạm phải một người – là thầy ấy.

Vẫn dáng vẻ ấy, giọng nói trầm ấm quen thuộc từ buổi chiều hôm đó. Thầy mặc một chiếc áo sơ mi trắng được sơ vin gọn gàng trong chiếc quần tây đen và mái tóc thầy được chải gọn gàng.

Không hiểu sao tim tớ lại đập nhanh đến thế,
chỉ mới gặp lần thứ hai, vậy mà tớ đã chẳng thể rời mắt.

Buổi chiều ngày hôm đó đã trở thành một ngày rất đặc biệt đối với tớ , không biết tại sao tớ lại chăm chú lắng nghe từng lời của thầy nói , không phải do nội dung hay mà là do giọng nói ấy.

Tớ cũng chẳng mong tiết này trôi qua nhanh mà chỉ mong thời gian trôi qua thật chậm thôi. Để tớ được lặng lẽ ngắm nhìn thầy thêm một chút nữa.

Tớ là Hạ Ánh một ánh sáng rất nhỏ giữa mùa hè rộng lớn . Còn thầy ấy là An Nhiên một người mang đến sự bình yên và tự tại trong cuộc sống.

Vậy là , Hạ Ánh của năm 16 tuổi đã vô tình thích Phó An Nhiên.

📖 Danh sách chương

Chưa có chương nào.

Bàn Luận 0

Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào.