Hồng Hoang – Tử Vi Đế Quân
Giới thiệu
Chương 1: Xuyên Không Đến Thời Đại Hỗn Độn
Hỗn Độn.
Một vùng không gian vô biên vô hạn.
Nơi đây không có trời, không có đất, không có ánh sáng, cũng chẳng có bóng tối. Không tồn tại phương hướng, không có khái niệm thời gian, càng không có bất kỳ sinh linh nào.
Khắp nơi chỉ có Hỗn Độn chi khí màu xám trắng cuồn cuộn như biển lớn, mênh mông đến mức khiến người ta cảm thấy bản thân nhỏ bé như một hạt bụi.
…
Lâm Phàm chậm rãi mở mắt.
Đầu hắn đau như muốn nứt ra.
“Đây… là đâu?”
Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, nhưng trước mắt chỉ là một màu xám trắng vô tận.
Không có núi.
Không có sông.
Không có mặt trời.
Không có bầu trời.
“Chẳng lẽ… ta đã chết?”
Lâm Phàm nhớ rất rõ, trước khi mất ý thức, hắn đang nằm trên giường ký túc xá đọc bộ tiểu thuyết Hồng Hoang mà mình yêu thích.
Đọc đến đoạn Bàn Cổ khai thiên, hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm rồi không còn biết gì nữa.
Vậy mà khi tỉnh lại, hắn lại xuất hiện ở nơi kỳ lạ này.
Đúng lúc ấy…
“OÀNG!”
Một tiếng gầm vang lên.
Âm thanh ấy như xuyên qua vô tận Hỗn Độn, khiến toàn bộ không gian rung chuyển.
Lâm Phàm giật mình quay đầu.
Ở nơi xa, một thân ảnh khổng lồ đang đứng sừng sững giữa Hỗn Độn.
Thân thể của vị cự nhân cao đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối.
Mỗi hơi thở đều cuốn theo vô số Hỗn Độn chi khí.
Tay phải cầm một cây cự phủ đen tuyền.
Dưới chân là một đóa Thanh Liên ba mươi sáu phẩm tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.
Trên đỉnh đầu lơ lửng một khối Ngọc Điệp tản mát khí tức Đại Đạo.
Vị cự nhân ngẩng đầu nhìn Hỗn Độn vô tận rồi cất tiếng.
“Ta là Bàn Cổ!”
“Hôm nay khai thiên, diễn hóa một phương thế giới!”
Tiếng nói như luật trời.
Chỉ một câu đã khiến toàn bộ Hỗn Độn rung động.
Lâm Phàm đứng chết lặng.
“Bàn… Bàn Cổ?”
“Không thể nào…”
Hắn dụi mắt liên tục.
Đóa sen ba mươi sáu phẩm.
Khai Thiên Phủ.
Tạo Hóa Ngọc Điệp.
Tất cả đều giống hệt những gì hắn từng đọc trong tiểu thuyết.
Lâm Phàm hít sâu một hơi.
“Ta… thật sự xuyên đến Hồng Hoang?”
Trong lòng hắn vừa sợ hãi vừa kích động.
Đây không phải Hồng Hoang sau khi hình thành.
Mà là thời khắc trước khi thiên địa được khai mở.
Đây là thời đại Hỗn Độn.
Là khởi đầu của mọi truyền thuyết.
Ngay khi hắn còn đang thất thần, trong cơ thể bỗng truyền đến một cảm giác kỳ lạ.
Ý thức vừa chìm xuống, hắn lập tức nhìn thấy một viên châu màu xám đen đang lơ lửng trong đan điền.
Viên châu lớn bằng nắm tay.
Bề mặt hiện lên vô số đạo văn cổ xưa.
Từng luồng Hỗn Độn chi khí không ngừng bị nó hấp thu rồi lại phun ra.
Lâm Phàm ngây người.
“Đây chẳng phải… viên châu gia truyền của nhà mình sao?”
Từ nhỏ hắn đã luôn mang viên châu ấy bên người.
Cha mẹ chỉ nói đó là vật tổ tiên để lại, tuyệt đối không được làm mất.
Không ngờ…
Nó cũng theo hắn xuyên không đến Hồng Hoang.
Đúng lúc ấy, viên châu khẽ rung lên.
Một dòng ký ức khổng lồ tràn vào thần hồn Lâm Phàm.
“Hỗn… Hỗn Độn Châu!”
Lâm Phàm mở to hai mắt.
Viên châu gia truyền này lại chính là Hỗn Độn Châu, một trong Ngũ Đại Hỗn Độn Chí Bảo.
Theo truyền thừa trong ký ức, năm đại chí bảo của Hỗn Độn gồm có:
Khai Thiên Phủ.
Hỗn Độn Thanh Liên.
Tạo Hóa Ngọc Điệp.
Hỗn Độn Châu.
Diệt Thế Đại Ma Bàn.
Chính Hỗn Độn Châu đã bảo vệ linh hồn hắn, đưa hắn vượt qua vô tận thời không đến thời đại Hỗn Độn.
Hơn nữa…
Bên trong Hỗn Độn Châu còn tồn tại một thế giới độc lập.
Có thể che giấu thiên cơ.
Ẩn giấu khí tức.
Thậm chí còn có thể lưu giữ Hỗn Độn chi khí để cung cấp cho chủ nhân tu luyện.
Lâm Phàm siết chặt nắm tay.
“Ông trời đã cho ta cơ hội sống lại.”
“Đời này…”
“Ta tuyệt đối sẽ không làm một kẻ tầm thường.”
Ngay lúc ấy.
Bàn Cổ động.
Ngài chậm rãi giơ Khai Thiên Phủ lên.
Khí tức vô thượng quét ngang Hỗn Độn.
Một phủ…
Sắp sửa chém xuống.
Mà Lâm Phàm cũng biết.
Khoảnh khắc ấy…
Sẽ mở ra một kỷ nguyên mới của Hồng Hoang.
Chương 1 (Phần 2): Bàn Cổ Khai Thiên – Ba Nghìn Ma Thần Đại Chiến
Trong Hỗn Độn vô tận, Bàn Cổ đứng sừng sững như một vị thần bất diệt.
Hai tay Ngài nắm chặt Khai Thiên Phủ, khí tức Đại Đạo không ngừng tỏa ra, khiến Hỗn Độn chi khí xung quanh cuồn cuộn như sóng thần.
Ánh mắt Bàn Cổ kiên định nhìn về khoảng không vô tận phía trước.
“Đại Đạo năm mươi, Thiên Diễn bốn mươi chín.”
“Hôm nay, ta nguyện khai thiên lập địa, mở ra một phương thế giới cho muôn linh sau này.”
Lời vừa dứt.
Bàn Cổ gầm lên một tiếng.
“Khai!”
ẦM!!
Khai Thiên Phủ mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa chém xuống.
Một luồng phủ mang dài hàng trăm triệu dặm xé toạc Hỗn Độn.
Nơi phủ quang đi qua, Hỗn Độn chi khí bị chém thành hai nửa.
Thanh khí nhẹ từ từ bay lên.
Trọc khí nặng dần chìm xuống.
Một phương thiên địa bắt đầu hiện hình.
Toàn bộ Hỗn Độn rung chuyển dữ dội.
Ngay lúc ấy.
Từ bốn phương tám hướng, từng luồng khí tức khủng bố đồng loạt thức tỉnh.
Ầm! Ầm! Ầm!
Từng thân ảnh khổng lồ bước ra từ sâu trong Hỗn Độn.
Mỗi một vị đều mang theo một loại pháp tắc Đại Đạo.
Có người toàn thân bao phủ bởi dòng sông thời gian vô tận.
Có người đứng giữa hư không, xung quanh không gian không ngừng sụp đổ.
Có người lại được bao phủ bởi luân hồi, nhân quả, âm dương hay ngũ hành.
Đó chính là…
Ba nghìn Hỗn Độn Ma Thần.
Trong số đó, nổi bật nhất là mười vị Ma Thần nắm giữ những pháp tắc mạnh nhất.
Thời Gian Ma Thần.
Không Gian Ma Thần Dương Mi.
Vận Mệnh Ma Thần.
Nhân Quả Ma Thần.
Luân Hồi Ma Thần.
Tạo Hóa Ma Thần.
Hủy Diệt Ma Thần.
Âm Dương Ma Thần.
Ngũ Hành Ma Thần.
Trật Tự Ma Thần.
Bọn họ đều là những tồn tại sinh ra cùng Hỗn Độn, mỗi người đại diện cho một loại Đại Đạo pháp tắc.
Thời Gian Ma Thần bước lên trước, lạnh lùng nói:
“Bàn Cổ.”
“Ngươi thật sự muốn khai thiên sao?”
“Nếu thiên địa được mở ra, Hỗn Độn sẽ không còn nguyên vẹn.”
“Đó chẳng khác nào đoạn tuyệt con đường của chúng ta.”
Dương Mi lão tổ cũng chậm rãi mở miệng:
“Bàn Cổ.”
“Chúng ta đều là sinh linh của Hỗn Độn.”
“Vì sao ngươi nhất định phải hủy đi nơi này?”
Bàn Cổ nhìn ba nghìn Ma Thần.
Trong mắt Ngài không hề có chút dao động.
“Đại Đạo cần tiến về phía trước.”
“Hỗn Độn cũng phải có ngày kết thúc.”
“Ta khai thiên…”
“Là ý chí của chính ta.”
Một Ma Thần nổi giận quát lớn:
“Nếu vậy…”
“Đừng trách chúng ta!”
“Chư vị đạo hữu!”
“Cùng ra tay!”
Trong khoảnh khắc.
Ba nghìn Hỗn Độn Ma Thần đồng loạt xuất thủ.
Ba nghìn loại pháp tắc hóa thành dòng thác vô tận đánh về phía Bàn Cổ.
Không gian vỡ vụn.
Thời gian đảo ngược.
Âm dương đảo lộn.
Ngũ hành hỗn loạn.
Toàn bộ Hỗn Độn như sắp sụp đổ.
Đứng từ xa, Lâm Phàm chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
“Khủng khiếp…”
“Đây mới là sức mạnh thật sự của Hỗn Độn Ma Thần.”
Chỉ cần một tia dư ba của trận chiến cũng đủ xóa sổ vô số thế giới.
May mắn Hỗn Độn Châu đã bao bọc lấy hắn, che giấu hoàn toàn khí tức.
Nếu không, hắn đã chết từ lâu.
Đối mặt với ba nghìn Ma Thần.
Bàn Cổ chỉ cười lớn.
“Nếu các ngươi muốn chiến…”
“Vậy thì chiến!”
Ngài giơ cao Khai Thiên Phủ.
Khí tức khai thiên bùng nổ.
Một phủ…
Chém xuống!
Chương 1 (Phần 3): Một Rìu Khai Thiên, Ba Nghìn Ma Thần Vẫn Lạc
“Chiến!”
Tiếng quát của Bàn Cổ vang vọng khắp Hỗn Độn.
Trong khoảnh khắc ấy, khí tức của vị Thần Khai Thiên đạt đến cực hạn.
Khai Thiên Phủ phát ra từng tiếng rung ngân, ba nghìn Đại Đạo pháp tắc quấn quanh lưỡi rìu, khiến cả Hỗn Độn không ngừng run rẩy.
Bàn Cổ bước lên một bước.
Một bước ấy vượt qua vô tận không gian.
Ngay sau đó…
Ngài giơ cao Khai Thiên Phủ.
“Bổ!”
ẦM!!
Một đạo phủ quang dài vô tận chém ngang Hỗn Độn.
Nơi lưỡi rìu đi qua, thời gian ngừng trôi.
Không gian tan vỡ.
Ba nghìn pháp tắc đều bị ép lui.
Một số Hỗn Độn Ma Thần còn chưa kịp phản ứng đã bị phủ quang nuốt chửng.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp.
Từng vị Ma Thần bị chém thành hai nửa.
Thân thể khổng lồ tan thành Hỗn Độn chi khí.
Nguyên thần cũng bị lực lượng khai thiên xóa sạch.
Chỉ với một rìu…
Đã có hàng trăm Hỗn Độn Ma Thần vẫn lạc.
Lâm Phàm đứng trong Hỗn Độn Châu, hít vào một ngụm khí lạnh.
“Đây mới là sức mạnh của Bàn Cổ sao?”
“Quả nhiên xứng đáng là đệ nhất cường giả Hỗn Độn.”
Nhưng những Ma Thần còn lại không hề lùi bước.
Bọn họ đồng loạt thi triển thần thông.
Thời Gian Ma Thần triệu hồi Trường Hà Thời Gian, muốn kéo Bàn Cổ vào dòng chảy vô tận.
Dương Mi lão tổ mở ra hàng vạn không gian độc lập, phong tỏa mọi đường lui.
Âm Dương Ma Thần diễn hóa Thái Cực.
Ngũ Hành Ma Thần triệu hồi Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.
Luân Hồi Ma Thần mở ra Lục Đạo Luân Hồi.
Vận Mệnh Ma Thần muốn cắt đứt vận mệnh của Bàn Cổ.
Ba nghìn thần thông đồng thời giáng xuống.
Uy lực đủ khiến cả Hỗn Độn rung chuyển.
Bàn Cổ không hề sợ hãi.
Ngài cười lớn.
“Ha ha ha!”
“Các ngươi sinh ra từ Hỗn Độn.”
“Còn ta…”
“Chính là người kết thúc Hỗn Độn!”
ẦM!
Khai Thiên Phủ lại chém xuống.
Rìu thứ hai.
Rìu thứ ba.
Rìu thứ tư…
Mỗi một rìu đều mang theo ý chí khai thiên.
Không một Ma Thần nào có thể đỡ nổi.
Từng thân ảnh khổng lồ lần lượt ngã xuống.
Máu của Ma Thần nhuộm đỏ Hỗn Độn.
Thi thể của họ trôi nổi khắp nơi.
Đến rìu thứ ba mươi sáu.
Ba nghìn Ma Thần đã chết hơn chín phần.
Chỉ còn một số ít cường giả nắm giữ chí cao pháp tắc còn miễn cưỡng chống đỡ.
Thời Gian Ma Thần bị chém nát nửa thân.
Dương Mi lão tổ mất một cánh tay.
Vận Mệnh Ma Thần nguyên thần gần như tan vỡ.
Nhìn Bàn Cổ càng đánh càng mạnh.
Dương Mi nghiến răng.
“Không thể thắng!”
“Các vị đạo hữu!”
“Rút lui!”
Nghe vậy, những Ma Thần còn sống lập tức thi triển bí pháp bỏ chạy.
Có kẻ xé rách Hỗn Độn.
Có kẻ thiêu đốt bản nguyên.
Có kẻ tự bạo một phần thân thể để đổi lấy cơ hội sống.
Bàn Cổ không hề truy đuổi.
Ngài biết…
Điều quan trọng nhất lúc này là hoàn thành khai thiên.
Ngài tiếp tục giơ Khai Thiên Phủ.
Rìu thứ ba mươi bảy…
Ba mươi tám…
Ba mươi chín…
…
Cho đến…
Rìu thứ bốn mươi chín.
ẦM!!
Tiếng nổ vang lên như Đại Đạo gầm thét.
Thiên địa hoàn toàn tách ra.
Thanh khí bay lên cửu thiên.
Trọc khí chìm xuống đại địa.
Một phương thế giới rộng lớn chính thức được khai mở.
Thấy thiên địa vừa thành hình, Bàn Cổ vung tay thu lấy vô số thi thể của Hỗn Độn Ma Thần.
“Đại Đạo vô tình.”
“Nhưng các ngươi đã chết.”
“Vậy hãy hóa thành chất dinh dưỡng của thiên địa.”
Theo tiếng nói của Ngài, vô số thi thể Ma Thần tan thành bản nguyên.
Có kẻ hóa thành núi non.
Có kẻ hóa thành linh mạch.
Có kẻ hóa thành tiên thiên linh căn.
Có kẻ hóa thành đủ loại khoáng thạch thần kim.
Cả thiên địa trở nên ngày càng hoàn chỉnh.
Lâm Phàm nhìn cảnh tượng ấy mà trong lòng chấn động.
Hắn biết…
Khoảnh khắc tiếp theo sẽ là thời khắc bi tráng nhất của Hồng Hoang.
Bởi vì…
Thiên địa vừa được mở ra đã bắt đầu từ từ khép lại.
Chương 1 (Phần 4): Chống Trời Đất – Thân Hóa Vạn Vật
Sau rìu thứ bốn mươi chín.
Một phương thiên địa rộng lớn cuối cùng cũng được mở ra.
Thanh khí bốc lên, hóa thành bầu trời vô tận.
Trọc khí chìm xuống, ngưng tụ thành đại địa mênh mông.
Khắp nơi tràn ngập Tiên Thiên linh khí và Hỗn Độn chi khí chưa kịp tan biến.
Nhìn thế giới vừa được khai sinh, trên khuôn mặt uy nghiêm của Bàn Cổ hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
Nhưng nụ cười ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Ầm…
Ầm…
Ầm…
Cả thiên địa đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Trời và đất vừa tách ra lại bắt đầu chậm rãi khép lại.
Thanh khí không ngừng hạ xuống.
Trọc khí cũng từ từ dâng lên.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, toàn bộ công sức khai thiên sẽ trở về hư vô.
Bàn Cổ khẽ thở dài.
“Quả nhiên…”
“Muốn khai thiên…”
“Không chỉ cần sức mạnh.”
“Mà còn phải trả giá.”
Ngài chậm rãi nhìn Khai Thiên Phủ trong tay.
Sau bốn mươi chín rìu khai thiên và trận đại chiến với ba nghìn Ma Thần, thân phủ đã phủ kín vô số vết nứt.
Một tiếng vỡ thanh thúy vang lên.
“Rắc…”
Ngay sau đó.
ẦM!!
Khai Thiên Phủ nổ tung.
Một kiện Hỗn Độn Chí Bảo vô thượng chính thức tan vỡ.
Ba luồng thần quang từ thân phủ bay ra.
Lưỡi rìu hóa thành Bàn Cổ Phiên, mang theo vô tận sát phạt chi khí, có thể xé rách Hỗn Độn, chém đứt vạn pháp.
Mặt rìu hóa thành Thái Cực Đồ, diễn hóa Âm Dương, bình định Địa – Thủy – Hỏa – Phong.
Cán rìu hóa thành Hỗn Độn Chung, trấn áp thời không, công thủ vô song.
Ba kiện Tiên Thiên Chí Bảo rung động một hồi rồi hóa thành ba đạo lưu quang bay về ba phương.
Đúng lúc ấy.
Ẩn mình trong Hỗn Độn Châu, Lâm Phàm cảm nhận được Hỗn Độn Châu khẽ rung lên.
Một sức hút vô hình bỗng bộc phát.
Bàn Cổ Phiên vốn đang bay đi bỗng khựng lại.
Chỉ trong chớp mắt, nó hóa thành một đạo thần quang lao thẳng vào Hỗn Độn Châu.
Hỗn Độn Châu lập tức phong ấn toàn bộ khí tức của Bàn Cổ Phiên.
Không một ai phát hiện.
Thái Cực Đồ và Hỗn Độn Chung tiếp tục biến mất vào sâu trong Hồng Hoang.
Lâm Phàm nhìn Bàn Cổ Phiên lơ lửng trong không gian Hỗn Độn Châu mà tim đập thình thịch.
Hắn biết.
Từ giờ phút này, mình đã sở hữu một trong Tam Đại Tiên Thiên Chí Bảo.
Nhưng hắn không dám có chút chủ quan nào.
Tu vi của hắn quá yếu.
Muốn luyện hóa Bàn Cổ Phiên còn là chuyện vô cùng xa vời.
…
Bàn Cổ dường như không hề để ý đến việc Bàn Cổ Phiên biến mất.
Ánh mắt Ngài vẫn đặt trên thiên địa đang không ngừng khép lại.
Ngài biết.
Đã đến lúc.
Không chút do dự.
Bàn Cổ bước lên giữa trời và đất.
Hai chân giẫm lên đại địa.
Hai tay chống lấy bầu trời.
“Đứng!”
Ầm!!
Theo tiếng quát ấy.
Thiên địa vừa khép lại lập tức dừng lại.
Bàn Cổ lấy chính thân thể mình chống đỡ cả một phương thế giới.
Mỗi ngày.
Trời cao thêm một trượng.
Đất dày thêm một trượng.
Thân thể Bàn Cổ cũng lớn thêm một trượng.
Ngày qua ngày.
Năm nối năm.
Không ai biết đã trôi qua bao lâu.
Cuối cùng.
Thiên địa đã hoàn toàn ổn định.
Nhưng vị Thần Khai Thiên cũng đã hao hết bản nguyên.
Bàn Cổ cúi đầu nhìn thế giới mình vừa tạo ra.
Trong ánh mắt ấy không có tiếc nuối.
Chỉ có sự mãn nguyện.
Ngài khẽ mỉm cười.
“Đạo…”
“Đã thành.”
Lời vừa dứt.
Thân thể khổng lồ của Bàn Cổ chậm rãi ngã xuống.
ẦM!!!
Khoảnh khắc ấy.
Cả Hồng Hoang rung chuyển.
Vạn đạo cùng khóc.
Thiên địa đồng bi.
Lâm Phàm đứng lặng trong Hỗn Độn Châu.
Hắn chắp tay, cúi người thật sâu.
Giọng nói tràn đầy kính ý.
“Vãn bối Lâm Phàm…”
“Cung tiễn Phụ Thần.”
Ngay sau đó.
Thân thể Bàn Cổ bắt đầu tỏa ra ánh sáng vô tận.
Một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử thiên địa…
Sắp diễn ra.
Thân hóa vạn vật!
Chương 1 (Phần 5): Thân Hóa Vạn Vật – Kỷ Nguyên Hồng Hoang Mở Ra
Ầm!
Ngay khi thân thể Bàn Cổ ngã xuống, cả thiên địa bỗng chìm vào yên lặng.
Không còn tiếng rìu khai thiên.
Không còn tiếng gào thét của ba nghìn Hỗn Độn Ma Thần.
Chỉ còn tiếng Đại Đạo vang vọng giữa trời đất, như đang tiễn biệt vị Thần Khai Thiên vĩ đại nhất từ thuở Hỗn Độn.
Thân thể khổng lồ của Bàn Cổ dần hóa thành vô số điểm sáng.
Đó không phải là sự tiêu vong.
Mà là sự hiến dâng.
Ngài lấy chính thân thể mình để hoàn thiện thiên địa.
Mắt trái hóa thành Thái Dương Tinh, treo cao nơi cửu thiên, tỏa ra ánh sáng và sức sống vô tận.
Mắt phải hóa thành Thái Âm Tinh, tản ra ánh trăng dịu mát, cân bằng âm dương của Hồng Hoang.
Hơi thở hóa thành mây trắng và cuồng phong.
Tiếng nói hóa thành lôi đình vang dội.
Máu huyết hóa thành sông ngòi, biển cả.
Gân mạch hóa thành vô số linh mạch, chạy khắp đại địa.
Xương cốt hóa thành từng dãy thần sơn nguy nga.
Cột sống hóa thành Bất Chu Sơn, chống đỡ trời đất, trở thành ngọn thần sơn cao nhất Hồng Hoang.
Da thịt hóa thành đồng bằng.
Râu tóc hóa thành rừng cây, cỏ dại.
Mồ hôi hóa thành mưa móc.
Răng hóa thành vô số thần kim và tiên khoáng.
Khắp thiên địa tràn ngập sinh cơ.
…
Ba luồng thanh khí từ nguyên thần của Bàn Cổ bay thẳng lên trời.
Được Công Đức Khai Thiên bao bọc, chúng dần dung hợp với thiên địa.
Trong tương lai xa, ba luồng thanh khí ấy sẽ hóa hình thành:
Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn.
Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn.
Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn.
Đó chính là Tam Thanh, ba vị Thánh Nhân tương lai của Hồng Hoang.
Cùng lúc ấy.
Mười hai giọt tinh huyết tinh thuần nhất của Bàn Cổ rơi xuống đại địa.
Chúng hấp thu trọc khí và sát khí, chìm sâu vào lòng đất.
Đợi đến khi thời cơ chín muồi, sẽ hóa thành Thập Nhị Tổ Vu, khai sáng Vu tộc.
…
Ngay sau đó.
Đóa Hỗn Độn Thanh Liên ba mươi sáu phẩm dưới chân Bàn Cổ cũng không thể chịu nổi áp lực khai thiên.
Trên từng cánh sen xuất hiện vô số vết nứt.
ẦM!
Hỗn Độn Thanh Liên nổ tung.
Bốn hạt sen hóa thành:
Thập Nhị Phẩm Công Đức Kim Liên.
Thập Nhị Phẩm Nghiệp Hỏa Hồng Liên.
Thập Nhị Phẩm Diệt Thế Hắc Liên.
Thập Nhị Phẩm Tịnh Thế Bạch Liên.
Cuống sen hóa thành Thí Thần Thương.
Lá sen hóa thành Ngũ Phương Kỳ.
Rễ sen hóa thành vô số tiên thiên linh căn.
…
Nhưng phần tinh hoa nhất của Thanh Liên vẫn còn tồn tại.
Đó chính là Nhị Thập Tứ Phẩm Tạo Hóa Thanh Liên.
Đóa sen ấy tỏa ra vô tận tạo hóa chi lực.
Đáng tiếc.
Thiên địa vừa khai mở không cho phép tồn tại một chí bảo nghịch thiên như vậy.
Cuối cùng.
ẦM!
Nhị Thập Tứ Phẩm Tạo Hóa Thanh Liên cũng tan vỡ.
Hoa sen hóa thành Thanh Bình Kiếm.
Lá sen hóa thành Tam Bảo Ngọc Như Ý.
Thân sen hóa thành Biển Quải.
Ba kiện cực phẩm Tiên Thiên Linh Bảo hóa thành ba đạo thanh quang, bay về phía ba luồng thanh khí của Tam Thanh.
Đó chính là cơ duyên do Phụ Thần để lại cho ba người.
Lâm Phàm chỉ lặng lẽ nhìn.
Hắn không hề có ý cướp đoạt.
Hắn biết, đây là chí bảo gắn liền với khí vận của Tam Thanh.
Cưỡng đoạt chỉ chuốc lấy nhân quả vô tận.
…
Cuối cùng.
Tạo Hóa Ngọc Điệp cũng xuất hiện từng vết nứt.
“Rắc…”
“Rắc…”
“Rắc…”
Một kiện Hỗn Độn Chí Bảo ghi chép ba nghìn Đại Đạo pháp tắc chính thức vỡ thành hàng ngàn mảnh.
Mỗi mảnh đều mang theo một phần Đại Đạo.
Chúng hóa thành từng đạo lưu quang, bắn khắp Hồng Hoang.
Lâm Phàm lập tức điều khiển Hỗn Độn Châu.
Từng mảnh Ngọc Điệp ở gần đều bị Hỗn Độn Châu âm thầm thu vào bên trong.
Không ai phát hiện.
Ngoài ra, hắn còn thu lấy tinh huyết của nhiều Hỗn Độn Ma Thần và một lượng lớn Hỗn Độn Thần Kim trôi nổi trong hư không.
Sau khi làm xong tất cả.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn phương thiên địa rộng lớn vừa được khai mở.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ kiên định.
“Hồng Hoang…”
“Ta đến rồi.”
Hỗn Độn Châu khẽ rung lên.
Bao bọc lấy thân thể Lâm Phàm.
Hóa thành một đạo lưu quang màu xám.
Bay thẳng vào thiên địa mới sinh.
Một truyền kỳ mới…
Chính thức bắt đầu.
📖 Danh sách chương
Bàn Luận 0