CON ĐƯỜNG
Giới thiệu
CHƯƠNG I
Tiếng khèn giữa biển mây
"Người già vẫn kể rằng, thuở rất xa xưa, khi núi còn chưa có tên và biển mây chưa chia lối, tổ tiên đã không biết phải đi đâu.
Khi ấy, có một ông cụ tóc bạc đứng trên đỉnh núi cao nhất. Ông không nói một lời, chỉ lặng lẽ giơ cây gậy trong tay chỉ về phương Nam.
Tổ tiên đi theo hướng ấy, vượt qua tuyết trắng, băng qua rừng già, men theo những dãy núi nối tiếp nhau để tìm một miền đất có thể dựng bếp lửa và nuôi con cháu.
Trước lúc biến mất, ông cụ chỉ để lại một câu nói:
"Một ngày nào đó, khi tiếng khèn cất lên lần cuối, sẽ có người đi ngược lại con đường này. Người ấy không đi tìm vùng đất mới... mà đi tìm nơi tất cả bắt đầu."
Từ đó về sau, mỗi khi người Mông thổi khèn giữa biển mây, những người già lại lặng lẽ nhìn về phương Bắc. Họ tin rằng ở cuối những dãy núi ấy vẫn còn một con đường cũ, con đường mà tổ tiên đã từng bước qua, nhưng không ai còn nhớ vì sao mình phải rời khỏi nơi ấy."
Có một bản làng nhỏ nằm nép mình giữa biển mây.
Người ta gọi nơi ấy là Ntxaim Huab — Bản Mây.
Bản không lớn.
Chỉ vài chục nóc nhà gỗ dựng men theo sườn núi, lưng tựa vào rừng già, mặt hướng ra biển mây trắng xóa. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời còn chưa nhô khỏi đỉnh núi, cả bản đã chìm trong màn sương dày đặc. Từ xa nhìn lại, những mái nhà gỗ như đang trôi bồng bềnh giữa mây trời.
Người già trong bản vẫn thường cười mà nói:
"Nhà mình không ở trên núi."
"Mà ở trên mây."
Cuộc sống ở Ntxaim Huab trôi qua chậm rãi như dòng nước suối.
Đàn ông lên nương từ lúc trời còn mờ sáng.
Phụ nữ ngồi quay lanh, dệt vải, thêu lên những hoa văn mà họ học từ mẹ, còn mẹ họ lại học từ bà ngoại.
Đám trẻ con chạy chân trần khắp sườn núi, đuổi bướm, trèo cây, thả diều bằng lá tre. Tiếng cười của chúng hòa cùng tiếng gió, vang xa đến tận những vách đá.
Mỗi khi chiều xuống, khói bếp lại bay lên từ từng mái nhà.
Mùi ngô nướng.
Mùi thịt hun khói.
Mùi rượu ngô mới.
Quyện với hương gỗ pơ mu và hơi đất ẩm sau cơn sương, tạo thành thứ mùi hương mà bất cứ ai rời bản cũng sẽ nhớ suốt đời.
Người Mông ở Ntxaim Huab không giàu.
Nhưng chưa từng để một vị khách nào rời đi với chiếc bụng đói.
Họ tin rằng, người lạc đường đến được một bản làng là vì núi đã dẫn đường.
Mà núi thì không bao giờ dẫn người xấu.
Một buổi sớm, khi gà rừng vừa cất tiếng gáy đầu tiên, cả bản đã thức giấc.
Trong căn nhà của trưởng bản, tiếng bước chân đi lại mỗi lúc một gấp gáp.
Bà đỡ mang theo một chậu nước nóng bước vào.
Ngoài hiên, mấy người đàn ông lặng lẽ ngồi bên bếp lửa.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng củi cháy lách tách và tiếng gió len qua mái gỗ.
Một lát sau...
Tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên.
Âm thanh trong trẻo ấy khiến những người ngồi ngoài hiên cùng nở nụ cười.
"Con trai!"
Bà đỡ vui vẻ gọi lớn.
"Khỏe mạnh lắm!"
Nhưng khi cúi xuống nhìn đứa bé trong tay, nụ cười của bà chợt khựng lại.
Đứa trẻ không khóc nữa.
Đôi mắt vừa mở đã chăm chú nhìn lên cây xà ngang trên mái nhà.
Nó nhìn rất lâu.
Như thể trên đó đang có một người đứng đợi.
Bà đỡ ngẩng đầu.
Chỉ có những thanh gỗ cũ đen màu khói bếp.
Không có gì khác.
Đứa trẻ bỗng mỉm cười.
Nó giơ bàn tay nhỏ xíu lên, khẽ vẫy.
Ở nơi mà không một ai nhìn thấy...
Một ông cụ tóc bạc đang lặng lẽ ngồi trên cây xà.
Ông mặc bộ áo lanh đã cũ.
Mái tóc bạc dài buông xuống tận lưng.
Trong tay là một cây gậy gỗ nhẵn bóng vì năm tháng.
Ông nhìn đứa trẻ bằng ánh mắt hiền từ.
Ánh mắt ấy giống như của một người ông nhìn đứa cháu vừa chào đời sau một quãng thời gian chờ đợi rất dài.
Ông mỉm cười.
Khẽ đưa tay đáp lại.
Rồi nhẹ nhàng nói:
"Chào con."
Đứa trẻ cười lớn.
Tiếng cười non nớt vang khắp căn nhà.
Không ai hiểu vì sao một đứa bé vừa mới sinh lại cười.
Mọi người chỉ nghĩ...
Có lẽ đó là một đứa trẻ may mắn.
Ngoài hiên, gió khẽ lướt qua biển mây.
Từ nơi rất xa trên những dãy núi phía Bắc...
Một tiếng khèn mỏng như sương sớm chợt vang lên rồi tan vào gió.
Không một ai trong bản nghe thấy.
Ngoại trừ...
Ông cụ tóc bạc.
Và đứa trẻ vừa mới chào đời.
Đề nghị đừng thay đổi
📖 Danh sách chương
Bàn Luận 0